Họp mặt DCV, etc...

| | Comments (0)

Trần Trung Việt

Anh chị em Đàn Chim Việt, tác giả, và thân hữu mỗi năm chỉ gặp nhau đâu đó một lần. Nhưng khác với Ngưu Lang - Chức Nữ, chúng tôi không vượt sông Ngân hà và trời cũng ít khi mưa :)

Họp mặt DCV là cơ hội để đúc kết công việc của năm qua, để chia sẻ những ý tưởng mới - và những ý tưởng giờ không còn mới lắm, để trao đổi, để tranh luận, để kết bạn (read it: recruiting :)), để uống say, để hát cho nhau nghe đến sáng…

Nói chuyện hát, Họp mặt DCV là nơi bên cạnh Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh, Vũ Thành An còn có Hoàng Việt, Trần Tiến, Phan Huỳnh Điểu; bên cạnh Đôi Mắt Người Sơn Tây là Thuyền Và Biển, bên cạnh Ru Ta Ngậm Ngùi là Tình Ca, bên cạnh Không Tên Cuối Cùng là Em ơi Hà nội phố…

Họp mặt DCV là một dịp để uống say, để hát cho nhau nghe đến sáng
Nguồn: DCV Online

Và có cả Lá Đỏ, có cả Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây.

 Những ngày 30 tháng 4

| | Comments (0)

Trần Trung Việt

 

30/4/1975 - Có lẽ là vài hôm trước đó. (Hàm Tân "mất" trước Sài Gòn). Có tiếng đạn nổ lớn phía đồn công binh. Tiếng trực thăng gầm rú trên nóc nhà. Người lớn nói với nhau, “họ hủy đồn”. Mẹ tôi chuẩn bị quang gánh. Con Bé nhỏ, 3 tuổi, ngồi một đầu. Đầu kia vài thứ lỉnh kỉnh. Đêm tối. Mẹ tôi, một tay mẹ dẫn thằng Khánh, 5 tuổi, quảng gánh theo đoàn người đi ra phía biển. Tôi lẽo đẽo chạy theo. Tiếng nạn vẫn nổ lớn phía đồn công binh.

 Những người anh hùng của đất nước

| | Comments (0)
Trần Trung Việt
 
“Under a government which imprisons unjustly,
the true place for a just man is also a prison.”
Henry David Thoreau
 
Nếu có thể có được một niềm vui nào đó trong những ngày tháng khó khăn này của cuộc vận động cho tự do, thì đó chính là: thế hệ trẻ Việt Nam vừa đóng góp thêm cho đất nước những người anh hùng của họ.

Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Nguyên Sang, qua việc chấp nhận bước vào tù để làm nhân chứng cho niềm tin vào tự do và công lý, đã trở thành những anh hùng mới của thời đại chúng ta.


 Giải oan?

| | Comments (0)
Trần Trung Việt

Thiền sư-Việt Kiều
Nguồn: payer.de
Cùng lúc vị Thiền sư-Việt kiều Thích Nhất Hạnh, chắc chắn dưới sự bảo trợ của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, đang đăng đàn cúng chay và cầu siêu cho những vong hồn oan trái của quá khứ thì sự oan trái vẫn cứ đang tiếp tục với những người lương thiện ở hiện tại.

 Cái chết định trước

| | Comments (0)
51 năm Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955) và 43 năm ngày giỗ Ngô Đình Diệm (2/11/1963)

Trần Trung Việt

30/4/1975 đánh dấu sự kết thúc 19 năm của nền cộng hòa non trẻ ở miền Nam. Tuy nhiên cái chết của nó đã được định đoạt gần ba mươi năm trước đó.

Lý do mà nền cộng hòa ở miền Nam bị bức tử rất đơn giản: những người thật sự có tài đảm lược để lèo lái con thuyền Quốc gia, những người có đủ gia sản chính trị để đại diện cho chính thống dân tộc đã bị cộng sản giết chết từ những năm 1945 rồi!

 Ai khủng bố?

| | Comments (0)
Trần Trung Việt


Vẫn là cái trò nói dối trơ trẽn.

Một ngày trước khi buộc phải trả tự do cho ông Đỗ Thành Công, nhà cầm quyền Hà Nội lại còn giở trò mượn cái loa của Thông Tấn Xã Việt Nam để làm nhiễu dư luận khi cáo buộc ông dính líu đến một âm mưu khủng bố có liên quan đến Tòa Lãnh sự Mỹ ở Sài gòn.

Và khi ông Công đã ngồi trên máy bay từ Sài gòn về San Francisco, cũng qua cái loa Thông Tấn Xã Việt Nam, họ vẫn tiếp tục với một giọng điệu cũ rích đầy tính nhục mạ và tuyên truyền để bôi nhọ Đỗ Thành Công và các chí hữu của ông - Lê Nguyên Sang (Nguyễn Hoàng Long) và Huỳnh Nguyên Đạo (Huỳnh Việt Lang).

 Thiên tả và thân cộng

| | Comments (0)
Nhân đọc “Ở vùng nguội lạnh…” của Nguyễn Hữu Liêm

Trần Trung Việt

Cần phải xóa bỏ một tín điều đã trở nên một nhầm lẫn quá lâu: “thiên tả là thân cộng”. Ngày nay, đã “thiên tả” thì không thể “thân cộng”, và ngược lại.

Cánh tả truyền thống

Khởi đầu từ Cách mạng Pháp 1789, “cánh tả”, bao gồm giới tư sản, trí thức, lao động thuộc đẳng cấp thứ Ba, thường ngồi bên trái ghế chủ tịch trong Estates-General (như quốc hội), luôn đại diện tinh thần cách mạng đòi công lý và tự do; đối ngược với “cánh hữu”, ngồi bên phải của ghế chủ tịch, của giới tu sĩ, quý tộc bảo thủ muốn duy trì trật tự chính trị xã hội bất công hiện hành. Suốt hai trăm năm qua, ý nghĩa tiên khởi “tả-hữu” của Cách mạng Pháp đã thay đổi và được dùng trong những bối cảnh hoàn toàn khác nhau để mô tả những băng tần chính trị khác nhau. “Cánh tả” trong truyền thống chính trị phương Tây bao gồm các khuynh hướng xã hội, dân chủ xã hội, và - cũng như chủ nghĩa phát-xít là hình thức cực đoan của “cánh hữu” - chủ nghĩa cộng sản là hình thức cực đoan của nó. (1)

 Thứ chính trị kể công và chụp mũ

| | Comments (0)
Trần Trung Việt

Vài năm nữa, nếu người của Đảng Nhân Dân Hành Động tuyên bố rằng Phong Trào Dân Chủ Việt Nam, hay thậm chí cả Đảng Dân Chủ XXI, là do họ lập ra thì không ai phải ngạc nhiên.

Không thể ngạc nhiên được sau khi họ đã tiết lộ chính họ thành lập hội chống tham nhũng mấy năm trước.

Nhắc lại:

Ngày 2/9/2001, hai ông Phạm Quế Dương và Trần Khuê gởi đến Tổng bí thư Đảng Cộng sản, Chủ tịch nước, Thủ tướng chính phủ, và Chủ tịch quốc hội đơn xin thành lập “Hội Nhân Dân Việt Nam Ủng Hộ Đảng và Nhà nước Chống Tham Nhũng” (gọi tắt là Hội Nhân Dân Việt Nam Chống Tham Nhũng - HNDVNCTN), đánh dấu sự ra đời của tổ chức này. Hội đã quy tụ một số những gương mặt đang đấu tranh cho dân chủ Việt Nam lúc đó. Ông Phạm Quế Dương đại diện của Hội ở phía Bắc. Ông Trần Khuê, phía Nam.

 Một thách thức?

| | Comments (0)
Trần Trung Việt

Ảnh Kim Dae-Jung năm 1982 trên trang nhà cuả tổ chức Ân xá Quốc tế Đan Mạch
Nguồn: amnesti.dk

Một ngày tháng Tám năm 1973, điệp viên cục tình báo Hàn Quốc (KCIA) đột nhập vào một khách sạn ở Tokyo, Nhật Bản, để bắt cóc và thủ tiêu Kim Dae Jung, lãnh tụ phe đối lập đang lánh nạn ở đây. Nhận được tin này, giới ngoại giao Nhật Bản và Hoa Kỳ đã nhanh chóng can thiệp với chính quyền Park Chung Hee để trả tự do cho ông, ngay lúc Kim Dae Jung đang bị trói vào một chiếc thuyền nhỏ và sắp bị nhấn chìm trên Biển Nhật Bản.

Bảy năm sau, 1980, một lần nữa chính quyền độc tài Hàn Quốc lại muốn triệt hạ ông. Kim Dae Jung bị bắt và bị kết án tử hình vì tội âm mưu tạo phản. Các quốc gia tự do dân chủ lại phải can thiệp. Bản án của Kim được rút lại còn 20 năm và sau đó ông phải lưu vong ở Hoa Kỳ.

Kim trở lại Hàn Quốc năm 1985. Mười hai năm sau, tháng 12-1997, ông được bầu làm Tổng thống thứ Tám của quốc gia này.

 Tạp ghi TTV (4)

| | Comments (0)
Trần Trung Việt

Từ Đông La đến Đông Dương

Đông La

Có cái gì đó thu hút tôi trong lá thư của Đông La gởi đến DCVOnline hôm qua. Tôi đọc vài lần để tìm kiếm cái gì đó đã thu hút tôi. Không thấy. Những lập luận này của Đông La tôi gặp hoài à. Hẳn nhiều người cũng gặp hoài. Nghe quen lắm. Chắc chắn cái thu hút phải là một cái gì đó khác.

Sự hồn nhiên chẳng hạn. Không biết vì lý do gì, tôi nghĩ rằng Đông La nói điều anh thật sự tin, không giống như những người núp trong bóng tối thỉnh thỏang hay “xả rác” vào trong hộp thư của bạn và tôi, hoặc ngay trên diễn đàn này. Sự chân thật nào cũng xứng đáng được quý trọng, ngay cả khi việc chia sẻ ý tưởng của họ là một điều không thể hình dung được.