Há miệng mắc... bác Hồ!

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Đưa ly bia lên cụng một cái, hớp một ngụm, nuốt cái ực, mím môi chép miệng một tiếng xong đâu đó rồi Cậu Bảy mới nói với anh Tư thợ điện:

- Bữa nay tui xin chúc mừng anh bước vào tuổi tri thiên mệnh...

- Cám ơn anh Bảy, tui mà tri thiên tri địa gì! Tri thê mệnh thì có...

- Vụ đó tụi mình hiểu nhau quá mà anh Tư. Nhưng có cái này tui nói anh đừng giận nghen.

- Chuyện gì đó anh Bảy?

Láo như Vẹm

| | Comments (0)
Caubay


Nói láo cũng có trăm đường, hầu hết đều đáng ghét nhưng đôi khi cũng có cái... đáng thương. Ví dụ như anh có anh chàng đi cắt cỏ chiều về nhà mà áo quần trắng tinh, cà vạt không đeo mà nhét túi, da thịt không thơm mùi cỏ mà thơm mùi nước hoa Chanel No. 5, bị vợ xách tai hỏi bèn đổ thừa rất bảnh là tại bà chủ tóc vàng hôm nay rửng mỡ, xức nước hoa đậm quá đến nỗi thơm lừng cả khu vườn làm anh thơm lây. Láo như vậy mà học đòi đèo bồng thì rõ là đại vụng. Nhưng đó không phải là chuyện bà con mình muốn nghe trong lúc dầu sôi lửa bỏng này, vì thế Caubay xin nói về cái láo khác, láo này có tầm cỡ thế giới, cái láo của nhà cầm quyền cộng sản Việt nam.

Chế độ hay lãnh tụ?

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Làng tôi ngày xưa có ông Ba Nầy đi theo du kích. Lý do ông trốn lên rừng để theo Việt cộng nghe nói chỉ vì ông hận ông anh ruột là Hai Kia đã ỷ thế lấn hàng rào trong mảnh vườn của cha mẹ hai ông để lại. Ông Hai Kia là ủy viên an ninh xã, thế là ông Ba Nầy bèn theo du kích. Lại cũng có ông Chín Cu nhảy núi bởi vì một lý do rất đơn giản là đi du kích thì được ở gần nhà; đi lính cộng hòa nghe nói dễ bị đưa vô tận trong Nam xa lắc. Trong thời kỳ chiến tranh Nam Bắc vừa rồi, người dân, nhất là dân quê các vùng xôi đậu, không thể đứng trung lập; họ thường phải đứng hẳn về một bên. Người dân quê theo Việt cộng lắm khi chỉ vì những lý do đơn giản thế đó, họ không biết gì về chủ nghĩa xã hội, xã hội đại đồng, tư tưởng ông Mác, ông Mao. Ông Hồ, họ cũng chỉ biết rất mơ hồ, nghe cán bộ nói là bác Hồ là cha già dân tộc, thương dân lắm. Thế thôi, còn thương dân như thế nào họ cũng không biết. Có nhận được tình thương cụ thể nào từ bác đâu mà biết!

Thanh minh kế

| | Comments (0) | TrackBacks (0)
Thanh minh trong tiết tháng Ba
Lễ là tạ lỗi, tội là cộng nô.

(Kiều tân thời)

Thời buổi kinh tế toàn cầu đang cơn khủng hoảng đã ảnh hưởng đến mọi người, từ các ông chủ lớn ở Wall Street bên Mỹ cho đến bà bán hàng rong bên Việt Nam mình. Với các ông bà bác sĩ, bệnh nhân bỗng đâm thưa, sức khỏe của con người hình như tỷ lệ nghịch với sức khỏe của nên kinh tế.

Cậu Bảy trả lời trực tuyến

| | Comments (0)
Caubay


Ranh ngôn trước khi vào truyện: Đã là truyện thì tất là hư cấu. Caubay xin được khỏi bịt miệng.


Nhất nghệ tinh nhất thân vinh. Diễn nôm là ở đời hễ ai mần một nghề nào cho thật giỏi thì kiếm cơm cũng không mấy gì khó.

Câu nói cũ rích này của ông bà ta thật đúng quá xá, nhất là đối với người Việt tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới. Thật vậy, sau khi bỏ của chạy lấy người khỏi ánh sáng quang vinh của Đảng ta, dân Việt ta thất tha thất thểu đến các xứ xa lạ chỉ với cái quần xà lỏn che thân, thế mà sau một thời gian ngắn đại đa số ai cũng ăn nên làm ra. Không những dân bản xứ tỏ lòng ngưỡng phục mà cả mấy người anh em bên nhà hồi xưa hất hủi cũng chạnh lòng nghĩ lại, ngậm bồ hòn làm ngọt mà ngày đêm thỏ thẻ ra chiều lưu luyến vô cùng. Riêng ở Mỹ đồng bào Việt nam rất thành công. Người Việt tỵ nạn (dĩ nhiên là nạn cộng sản) hầu như có mặt trong mọi lĩnh vực từ thương mại, kinh tế, chính trị, văn hóa...Từ những công việc trí óc như bác sĩ, kỹ sư, luật sư... cho đến những công việc lao động chân tay như thợ may, làm neo, cắt cỏ... hết thảy đều thành công vượt bậc.

Đời Cậu Bảy

| | Comments (0)

Truyện ngắn của Trần Dân Bảy
Dựa theo dã sử tiểu thuyết độc nhất của nhà báo danh tiếng Trần Dân Tiên
- (Bản tiếng Anh: The life of Uncle Bay by Seven Bareman)


cat co.jpg

Tôi là một nhà báo chuyên nghiệp.


Trong cuộc đời làm báo lâu năm của tôi, tôi đã nhiều lần phỏng vấn các nhân vật danh tiếng, không những trong cộng đồng người Việt mà cả các dân tộc khác, ngay cả với các viên chức cao cấp chính quyền địa phương của Mỹ. Dù vậy tôi cũng không thể ngăn được bồi hồi xúc động khi nhận được email cho biết tôi được Cậu Bảy nhận lời cho phép phỏng vấn. Làm sao mà không mừng cho được. Tôi cứ nghĩ mình nằm mơ. Mình mà được Cậu Bảy cho phép phỏng vấn ư? Có trời mới tin được, vinh dự biết là bao. Thiệt là phúc ba đời vì nghe nói nhiều nhà báo danh tiếng ngoại quốc khẩn khoản xin hầu chuyện cùng Người mà không được chấp thuận.

Cậu Bảy du Ba Đình

| | Comments (0)
Truyện ngắn của Caubay


la jolla.jpg
Ranh ngôn trước khi vào truyện "Đã là truyện thì tất là hư cấu, Caubay bận cắt cỏ xin miễn hầu tòa".

Vào cuối thế kỷ 20 thiên hạ loạn lạc, thiên tai xảy ra khắp nơi. Nhiều điềm lạ xảy ra như gà ăn đá, người ăn xi măng, khỉ hóa thành người. Lúc bấy giờ ở thành Sài Côn nước Việt có một người tên là Cậu Bảy, tự Da-cát, tính tình cao ngạo, văn võ song toàn, sức khỏe vô địch, có tài sử dụng cây cào cỏ cả ngày không biết mệt. Nhưng tài bất phùng thời, vừa tuổi trưởng thành thì nước nhà bị giặc cướp tiếm quyền. Cậu Bảy chán ghét thế sự nên xuống ghe lánh nạn đến San Thành qui ẩn, ngày ngày vui với cỏ hoa. Dù vậy cái khí ngạo hãy còn nên những khi uống rượu cùng bè bạn Cậu Bảy thường gõ chén ngâm nga như vầy:

"Chiều chiều ông Bảy đi trim
Cái ve cái chén cái liềm sau lưng"

Cậu Bảy hiến kế

| | Comments (0)

Caubay
Truyện ngắn

 

Đây lại nói việc về Cậu Bảy nghe lời vợ xúi về du thuyết Ba đình, dụng kế khích tướng chúa đảng Ba đình là Tày Mạnh Đức để kéo nước Việt ra khỏi quỹ đạo của Tàu. Mạnh Đức vì thù cha mà hạ quyết tâm một lòng nghe lời Cậu Bảy, mới dâng ly rượu bái sư mà vấn kế:

- Kính thưa Cậu, nước Tàu lớn, nước ta nhỏ, nay nó còn tiến bộ hơn ta bội phần, vậy làm sao đương cự?

Cậu Bảy đưa tay nâng ly rượu uống một hơi cạn sạch, khà một tiếng rồi hỏi rất bâng quơ:

- Ông Bí hồi nhỏ có hay đánh lộn với mấy thằng du côn trong xóm không?

hcm_tapvo_vietbac.jpg

(Có võ...Tàu thì dễ ăn hơn!- Nguồn: tienphong.vn/Ảnh: Đinh Đăng Định)

Anh Ba đi Mỹ

| | Comments (0) | TrackBacks (0)

Caubay

Tiếp theo chuyện dài dài "Cậu Bảy Du Ba Đình."
Đã là truyện thì tất là hư cấu, ai nhột thì đừng đi Mỹ.

 

Sống ở đời ngoài những thú thông thường mà ai cũng thích, như tứ khoái chẳng hạn, mỗi người thường cũng có một vài cái thú riêng. Kẻ ưa cờ bạc, rượu chè, ham gái, làm thơ, khoe khoang, nói láo... Họa hoằn cũng có người rất đặc biệt như khoái gái các dân tộc ít người, hoặc cuồng mê danh vọng đến độ tự phỏng vấn để ca tụng chính mình. Trường hợp này đã vượt qua giới hạn của sở thích để biến thành tâm bịnh. Với Cậu Bảy cắt cỏ thì ngoài cái thú nhặt cỏ dại để... đong gạo, còn có cái thú rất đơn giản, chẳng tốn kém, không phiền hà gì đến ai, dù thỉnh thoảng cũng bị vợ rầy. Đó là thú ngủ ráng, có người còn gọi là ngủ nướng.

Kẻ đi cửa hậu

| | Comments (0)
Caubay
 
cc cartoon.jpg
Vừa rồi Cậu Bảy đi dự "đám cưới lại' của thằng bạn thân. Nó cũng đà trộng tuổi mà chưa có vợ vì cái tuổi thanh xuân bầm dập trong tù, trong trại tỵ nạn, rồi qua Mỹ đi cày ngày hai buổi. Vài năm trước nó về thăm nhà sau gần hai thập niên xa cách, gặp nàng và nó bỗng hồi xuân rất nhanh. Tụi nó, cô trinh nữ trẻ trung xinh xắn và chàng Việt kiều sồn sồn, thương nhau rất mau và chân tình thắm thiết lắm. Thế rồi cưới và mang nàng về dinh. Qua Mỹ nó làm đám cưới lại để khoe với anh em. Nhậu một bữa đã đời trong đêm "tân hôn" của nó. Bạn bè thằng nào có ý tế nhị muốn về sớm thì nó nạt ngang: "Động phòng động phiếc gì mà tụi bay lo, bữa nay tao dzui với tụi bay. Dzô!" Cũng nên nói thêm thì trong buổi tiệc đó, thực khách bàn đủ chuyện trên đời, nhưng đề tài hấp dẫn nhất vẫn là tình hình chính trị tại Việt Nam. Gì chớ nói dóc chuyện chính trị thì Cậu Bảy hăng lắm. Từ chuyện WTO, PNTR, ông Triết, ông Dũng, ông Mạnh, cá tra, cá dồ, tôm xuất khẩu, dâu Đài loan, đĩ Đại hàn, lật đò, đấu tố, bắt cóc, đánh người, bịt miệng, vu khống, ...hầm bà lằng cậu đều có mặt. Thế giới như trong lòng bàn tay của cậu. Kiến thức thông thái như thế cũng nhờ học lóm bà con trên diễn đàn. Vì thế mà khi lết tới nhà thì Cậu Bảy say mèm, quần áo để nguyên, chỉ nới cái cà vạt, nằm dài trên sofa và bắt đầu ngáy. Đó chỉ là bắt đầu câu chuyện.
 
- Ủa , nửa đêm rồi mà ai còn gõ cửa nhà mình vậy em? Mà gõ cửa sau nữa mới lạ chứ?

- Để em ra coi thử. Mà sao con vện nhà mình nó cũng không sủa vậy cà!