Mùa lễ năm nay gia đình Cậu Bảy định ăn lớn. Số là trong năm cũng có vài chuyện vui, vợ chồng định để cuối năm gia đình con cái đoàn tụ rồi mừng luôn thể. Mobay, người lãnh đạo tối cao của ...gia đình ta, đã tính toán mọi sự đâu ra đó từ mấy tháng trước, lên lịch thứ lớp hẳn hoi, ngân sách thu chi sít sao tới tận từng xu.
"Bác anh minh" và "Mẹ anh hùng", những trở lực cho sự đoàn kết dân tộc.
Dân tộc Việt Nam qua mấy ngàn năm lịch sử đã trải qua bao thăng trầm - vinh quang, hiển hách và nô lệ tủi nhục - đủ cả. Ở sát nách một nước lớn tham lam vô độ như nước Tàu, dân Việt chúng ta sỡ dĩ tồn tại được là nhờ vào lòng yêu nước và tình đoàn kết. Nước Việt dân không đông, đất không rộng, kỹ thuật không vượt trội, thử xem chúng ta có gì ngoài hai thứ "tình" đó để giữ nước?
Đã 37 năm sau, ngày 30 tháng Tư năm 1975, người Việt Nam, đặc biệt là đối với đồng bào tỵ nạn cộng sản tai hải ngoại, vẫn là ngày không thể nào quên. Không thể quên là điều không ai chối cãi được, dù sang hèn hay vô tâm đến mấy đi nữa. Hằng năm cứ đến tháng Tư, nhớ về ngày cuối tháng bi thảm ấy đã trở thành phản xạ tự nhiên.
Thật không thú vị gì khi viết những giòng này. Nhưng tôi quyết định viết, dù có thể làm buồn lòng nhiều người, cả những người đã và đang hy sinh cho sự tồn vong của nước Việt.
Trước hết xin lan man về quá khứ.
Những ngày Tháng Bảy năm 2011 này có nhiều chuyện quá đau lòng xảy ra cho toàn dân Việt Nam. Đó không phải là chuyện giặc Tàu gia tăng xâm phạm lãnh hải, tiếp tục cướp bóc, đánh đập, giết hại ngư dân ta. Những việc đó chỉ gây ra phẫn nộ, căm hờn bởi vì kẻ thủ ác là ngoại bang xâm lược. Điều đau lòng là chính những người mang cùng giòng máu Việt Nam đã mất hẳn luơng tri khi làm những hành động cực kỳ mất nhân tính với chính đồng bào của mình.
Thế là thêm một lần nữa tôi chào mừng ngày 4 Tháng Bảy.
Buổi sáng thật yên tĩnh, tôi dậy sớm khi cả nhà vẫn còn ngon giấc. Năm nay ngày lễ rơi vào Thứ Hai, sáng đầu tuần mà được ngủ muộn là điều hiếm hoi ở xứ này. Ngày sinh nhật nước Mỹ thật im ắng, không có tiếng loa, không có meeting và hẳn nhiên không có lời kêu gọi thi đua lập thành tích chào mừng công lao của bất kỳ ai. Tôi pha ly cà phê, ra sau vườn ngồi nhâm nhi nhìn lên bầu trời dịu mát, nghe vài tiếng chim hót chíu chít đâu đây. Một buổi sáng trống vắng, rất thanh bình mà lòng tôi dường như vẫn có điều gì bất ổn.

