Trong mục này tôi mạn phép ghi lại một vài ý kiến mà tôi cho là ...hay (dù không nhứt thiết phải đồng ý) trong ngày khi đọc trên trang chính Đàn Chim Việt. Có rất nhiều ý kiến thú vị, uyên bác...của độc giả mà đã làm cho trang web thêm phần hấp dẫn. Sự chọn lựa này phần nào có tính tình cờ vì có nhiều ý kiến rất xuất sắc mà tôi đã bỏ sót. Xin tạ lỗi và cám ơn!
|
| |||

Vịnh cái mũ cối (tập 2)
Áo quần tươm tất giống ông thầy
Kính râm da trằng giống ông Tây
Mà sao phảng phất nòi bần cố
Xem kỹ thì ra tại cái nầy!
Vịnh cái mũ cối (tập 1)
Thân em sinh đẻ ở bên Âu
Theo bóng thực dân tới bên Tầu
Theo quân chí nguyện về Việt Bắc
Gắn ánh sao vàng bởi bác râu
Em vốn sinh ra để đội đầu
Giúp đời em có tội gì đâu
Vì ai em trở thành dị hợm
Bóng em là bóng của u sầu
Chẳng biết từ đâu, bởi tự đâu
Mặt mày sáng sủa hoá ngu lâu
Nam thanh nữ tú mà dùng tới
Ngu đần ngờ nghệch hơn chăn trâu
Em có bạn thân anh dép râu
Như hình với bóng đã từ lâu
Lót đít, co giò ngồi nuớc lụt
Đô thị phồn hoa cũng hoá rầu
Em chỉ cầu mong mỗi một câu
Biển xanh nay đã thành nương dâu
Sao Kim sao Hoả thì mong tới
Sao vàng xin trả lại đêm thâu
10-29 06
Tôi không biết trong đầu anh lúc đó
Thằng bé mười lăm đã trăn trở những gì
Nhưng tôi tin anh có lòng chân thật
Ngỡ anh hùng những việc rất ngu si
Tuổi mười lăm anh chưa hề biết đảng
Nhưng anh tin Lê văn Tám anh hùng
Ngọn đuốc sống anh thấy mình trong đó
Tám là người hay hòn đất ai nung?
Trò bịp bợm đảng bày xui trẻ nhỏ
Anh nghe theo không một chút hoài nghi
Thôi cũng được, một tâm hồn mới lớn
Yêu lần đầu nên hóa kẻ tình si
Và như thế anh xuống đường chống Mỹ
Không thấy Nga mà cũng chẳng thấy Tàu
Kẻ tội phạm thành cha già dân tộc
Lộn tùng xèo cội rễ của thương đau
Thằng bé mười lăm nay lớn thành thi sĩ
Ôm mộng mơ chạy trốn những lỗi lầm
Dù cay đắng anh nén lòng tin đảng
Khuyên dân nghèo khoan nói chuyện tiếu lâm
Tuổi năm bốn anh ra ngoài lề phải
Mấy mươi năm ôm cách mạng trong lòng
Anh vỡ mộng nhìn ra bầy quỉ dữ
Mà đáy lòng chút dĩ vãng còn mong!
Thôi anh nhé, thời gian đà quá đủ
Nhìn xung quanh và nói thật một lần
Cái sự thật cả loài người đều thấy
Thì vì sao anh vẫn cứ phân vân?
5-29-08
Trong chế độ độc tài cộng sản báo chí luôn luôn là những cái loa của đảng, ký giả là những cán bộ mãn cán, họ chỉ được viết những gì kẻ cầm quyền cho phép, bảo họ phải đưa tin; bất luận những “tin” đó giả dối, bịp bơm đến cỡ nào. Trong giới cầm bút nếu muốn thăng quan tiến chức, có bổng lộc thì cách tốt nhất phải làm là ca ngợi chế độ, tung hô đảng và lãnh tụ cho mùi, cho hay. Nịnh bất kể liêm sỉ, bất kể ngày đêm. Cái đó đã thành nguyên tắc nghề nghiệp. Chính vì vậy mà người dân đâm ra thờ ơ với báo chí. Ngày nay có lẽ không còn ai mua báo để bán ký hay dùng vào những “việc khác”, độc giả mua báo chỉ để xem những tin về thể thao,văn nghệ vô thưởng vô phạt kiểu chọc cười, các vụ án hình sự hay vụn vặt lẩm cẩm như tin xe cán chó Phần tin tức thời sự, nhận định và bình luận thời cuộc là là những thứ không ai muốn coi dù đó là người quan tâm đến các vấn đề này. Do đó người làm báo trong nước bị coi thường, bị khinh miệt là thiếu tư cách, vô liêm sỉ.
Ranh ngôn trước khi vào truyện: Đã là truyện thì tất là hư cấu. Caubay xin được khỏi bịt miệng.
Nhất nghệ tinh nhất thân vinh. Diễn nôm là ở đời hễ ai mần một nghề nào cho thật giỏi thì kiếm cơm cũng không mấy gì khó.
Câu nói cũ rích này của ông bà ta thật đúng quá xá, nhất là đối với người Việt tỵ nạn cộng sản trên khắp thế giới. Thật vậy, sau khi bỏ của chạy lấy người khỏi ánh sáng quang vinh của Đảng ta, dân Việt ta thất tha thất thểu đến các xứ xa lạ chỉ với cái quần xà lỏn che thân, thế mà sau một thời gian ngắn đại đa số ai cũng ăn nên làm ra. Không những dân bản xứ tỏ lòng ngưỡng phục mà cả mấy người anh em bên nhà hồi xưa hất hủi cũng chạnh lòng nghĩ lại, ngậm bồ hòn làm ngọt mà ngày đêm thỏ thẻ ra chiều lưu luyến vô cùng. Riêng ở Mỹ đồng bào Việt nam rất thành công. Người Việt tỵ nạn (dĩ nhiên là nạn cộng sản) hầu như có mặt trong mọi lĩnh vực từ thương mại, kinh tế, chính trị, văn hóa Từ những công việc trí óc như bác sĩ, kỹ sư, luật sư cho đến những công việc lao động chân tay như thợ may, làm neo, cắt cỏ hết thảy đều thành công vượt bậc.
Caubay
Cuối mùa hè.
Mấy hôm nay trời Nam California trở nên nóng gắt, lại hơi ẩm vì ảnh hưởng của cơn bão hình thành ngoài biển Thái bình dương. Đối với cái nghề cắt cỏ của Caubay thì các cơn nắng hạ là bạn đồng hành đáng ghét, chẳng hề thơ mộng chút nào. Chiều nay cũng thế, trời nắng chang chang đến rát da người, Caubay sau khi “đánh” xong cái vườn của nàng tóc vàng Kimberly liền dông tuốt về nhà. Bước vào cửa, mồ hôi nhễ nhại, thấy Mobay nhoẻn miệng cười rất tươi làm Caubay cảm thấy khỏe đi cũng được đôi phần, lại vốn sính thơ, bèn bắt chước mấy anh hề trên sân khấu, ứng khẩu sửa lời mấy câu thơ của Tố Hữu:
![]() |
| Caubay in action Nguồn: ladpw.org |
Mặt trời nóng rát cháy qua da
Người tôi là cả vườn hoa lá
Rất đượm “hương”, xin mợ đứng xa!
Mobay nghe lời trần tình lấy làm cảm động, chạy vội vào bếp lấy chai Bud, mở nắp đưa cho Caubay và âu yếm nói:
- Anh “thơm” từ lâu rồi chứ đâu phải mới mẻ gì mà khách sáo! Thôi uống đi cho khỏe, rồi cho em hỏi thăm chút chuỵện.
Có tật thì hay giật mình. Những ngày sống với “cách mạng” Caubay đã hiểu được cách nói lấp lửng đó của mấy anh công an, nên lần này nghe Mobay đòi “hỏi thăm chút chuyện” mà trong lòng cảm thấy bất an. Len lén nhìn xuống áo quần coi lại trong cái...vườn hoa lá của mình có sợi tóc vàng nào vương vãi một cách vô ý hay không, rồi nhấp một hơi bia cho dạn miệng, Caubay hỏi:
Nhân ngày của Mẹ, tôi xin viết về mẹ tôi. Nhưng con viết gì đây hả mẹ. Viết về mẹ, ngó vậy mà khó quá! Và tôi cứ viết ra đây những gì tôi nghĩ, tôi không muốn cái trau chuốt của văn chương xen lẫn giữa mẹ và tôi.
Mẹ tôi bình thường và vĩ đại như mọi người mẹ khác. Mẹ tôi bình thường chỉ vì bạn có thể nhìn thấy mẹ tôi một cách dễ dàng. Nếu bạn còn mẹ, hãy quay lại nhìn bà; và mẹ tôi cũng như thế. Hiền từ, đơn giản và thương con vô bờ bến. Mẹ tôi vĩ đai vì đối với tôi, mẹ tôi là cái phao, là nguồn an ủi mà tôi luôn luôn nghĩ về khi gặp chuyện khó khăn trên đuờng đời. Mẹ tôi quê mùa ít học, nhưng kỳ lạ làm sao, tôi vẫn nhớ về mẹ và thầm mong một lời khuyên khi lỡ bước gian nan.
(Gởi anh Lê Minh Phiếu và các bạn trẻ)
Thế vận hội Olympic 2008 sắp diễn ra tại Trung Quốc vào tháng 8 này đang là một sự kiện gây nhiều chú ý trên thế giới. Như đã xảy ra nhiều lần trong quá khứ, người ta đang bàn cãi về việc chính trị đã bị đem vào thể thao và ý nghĩa của Thế vận hội đã bị làm vấy bẩn.
Đảng là gì?
(Mượn ý nhà văn Dương Thu Hương)
Đất nước tôi ai người không biết Đảng?
Nhưng hỏi Đảng là gì thì lãng đãng lơ mơ
Đảng viên quèn thì bảo cái bệ thờ
Thờ Mác, thờ Lê, thờ Mao, thờ Hồ chủ tịch
Tổng Bí thư có thằng rất lố bịch
Chẳng ngại ngùng xưng Đảng chính là tao
Đám dân đen định nghiã loạn cào cào
Quân bán nước, đồ lưu manh đểu giả
Lũ giết người, bọn đê tiện tham ô
Ba triệu đảng viên là một lũ côn đồ
Trung ương Đảng ba trăm thằng đầu nậu
Bộ Chính trị mười ba thằng bả đậu
Óc lợn lòi xưng trí tuệ đỉnh cao
SD 04-4-08
Há miệng mắc quai
Há miệng thì lại mắc quai
Ngậm miệng thì hóa tay sai thằng Tầu
Dùng dằng gà mắc lưỡi câu
Nhả ra không đặng ngậm lâu khó lòng
Anh em coi bộ không xong
Chú Tô...trốn mất còn mong nỗi gì!
Vò đầu trách Bác..ngu si
Đẻ ra cái đảng cu li cho Tàu
01-28-08
Caubay -
Truyện ngắn
Tiếp theo chuyện dài dài “ Cậu Bảy du Ba đình”. Đã là truyện thì tất là hư cấu, chê dở thì cứ việc tự do biểu tình phản đối, Caubay không cấm.
Mỗi năm cứ gần đến dịp lễ Giáng Sinh, trời San Diego lại bắt đầu lạnh. Dù khí trời chỉ hơi khô và không đến nỗi băng giá dầm dề như các tiểu bạng miền Bắc nước Mỹ, Cậu Bảy cũng cảm thấy co ro lắm. Nhưng điều làm Cậu Bảy, vốn là một người cắt cỏ tận tụy, bực bội hơn là chuyện khó mướn nhân công. Mấy “chiến hữu” Mê-hi-cô, phần lớn theo đạo Thiên chúa, thường về nước thăm gia đình hay ở nhà để tận hưởng không khí ấm cúng trong ba ngày lễ.

